Sống độc thân

Trong số các nhân tố chính có một số chúng ta đã đề cập ở trên. Tầm quan trọng của việc có công việc làm hằng ngày đã được nhấn mạnh trong hầu hết các nghiên cứu về trường thọ. Sự thỏa mãn về công ăn việc làm nổi bật như một tiêu chí đáng tin cậy nhất để một người chỉ có nguy cơ thấp về một bệnh tim, còn nếu không được thỏa mãn thì nguy cơ đó cực kỳ cao. Sống độc thân, một mình thì thật bấp bênh, mong manh, hiểm nghèo, trong khi có người bạn đời hạnh phúc thì sẽ làm cho quá trình lão hóa chậm lại.
Những phối hợp của các nhân tố này là điều cực kỳ phức tạp, phản ánh sự phức tạp của đời sống riêng tư của một người. Các chuyên gia lão khoa đã tiến được khá xa khi tìm cách định lượng một số những nhân tố này, với những kết quả có thể tin cậy được. Chẳng hạn một người sống độc thân đã bốn năm thì có thể tuổi tâm lý chỉ hơi khác so với một người đã từng sống độc thân trong tám năm. Giá trị tương đối gắn cho việc có đều công việc làm hàng ngày được coi là quan trọng gấp ba lần việc có một đời sống tình dục thỏa mãn, và việc lạc quan về tương lai thì đủ bù cho nét tiêu cực là không có lấy một thú tiêu khiển riêng nào cả.
Nhưng tôi có những nghi ngại riêng về bất kỳ nỗ lực nào nhằm lượng hóa bản chất riêng của một người; bất kể mức chính xác chung của những nhân tố này, song chúng vẫn thiếu cái cốt yếu của đời sống riêng là khả năng tự biến chuyển, khả năng gảy lên tiếng đàn hạnh phúc và bất hạnh, khả năng chấp nhận những nghịch đảo đột ngột và những khai sáng bất ngờ. Khi tôi nghĩ về chính mình thì thấy hình ảnh của tôi không phải một tập hợp cố định những thuộc tính – mọi vật không ngừng biến chuyển bên trong, đôi khi rất mạnh mẽ.
Danh mục trên không thể có định lượng những phẩm chất nên không thể nào thấy được, chẳng hạn như việc có thể quên mình vì người khác. Nói chung đây là một hạn chế của tâm lý học hiện đại, quá trông cậy vào những con số và những dữ liệu chung chung. Tuy nhiên, có một nghiên cứu lạ lùng mang tính chất lấp đi sự lúng túng. Larry Scherwitz, một nhà tâm lý học của Đại học California đã ghi âm những buổi chuyện trò của gần 600 người, trong đó một phần ba là những người có bệnh tim, số còn lại thì khỏe mạnh. Khi nghe các cuốn băng này, ông đã đến xem tần suất sử dụng các từ tôi, của tôi của mỗi người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *